Mặc dù không chắc chắn lắm, nhưng tôi vẫn dám khẳng định: trời cao và rộng hơn trần nhà. Tôi đã từng thấy mẹ tôi dùng chổi cán dài và quét trần nhà rồi mà.
Tôi mang theo mấy thứ đồ chơi nhỏ nhỏ về Việt Nam và chẳng có một chút ký ức nào về chuyến bay ấy. COn thỏ bông ngày trước là thứ tôi giữ lâu nhất: nó to bằng một con búp bê dậy thì, áo màu xanh và tay chân tròn vo như Doraemon. Không chỉ cảnh vật lạ, mà bầu trời ở Việt Nam cũng lạ. Lâu lâu, mặt trăng lại ló ra vàng rực, lúc thì đánh đu trên mấy cọng mây, lúc thì đứng giữa nhưng ông sao và ngoác miệng ra ngáp ngủ. Trăng cao vì nó ăn theo bầu trời: trời đã cao thì trăng - thứ mà hằng đêm vẫn chường mặt ra ở đó - chắc chắn là không thể thấp được. Thời ấy, đứng giữa sân, thằng nhóc Đức Anh 5 tuổi gào hét như điên gọi ông trăng xuống chơi - theo sự bầy trò của ông anh họ.
Trường mẫu giáo của tôi nằm ở nơi hiu hắt nhất của làng - nơi có người hay gọi trời là ông trời: cô giáo. Cô giáo thì tôi còn chấp nhận được, còn trời có phải là người đâu mà tôi gọi là ông trời. Ở cái lớp ấy, tôi hay bị bọn con trai cùng lứa bắt nạt và cũng hay bị gán ghép với mấy đứa con gái. Bọn con gái thì thích làm lãnh đạo còn bọn con trai thì chỉ muốn làm đại ca. Tôi chẳng muốn làm lãnh đạo, cũng chẳng khoái đại ca. Muốn làm lãnh đạo thì trước tiên tôi phải là con gái, còn muốn làm đại ca thì phải to khỏe như thằng Ngọc. Cả hai yêu cầu ấy tôi không đáp ứng được. Tôi chỉ có một cái đầu biết đọc sách từ khi chưa lên lớp một và lần nào cũng giành bé ngoan đầu tiên của lớp. Có lần, bị thằng Ngọc đấm chảy máu mũi, tôi được cô giáo đền cho 2 cái phiếu bé ngoan.
Thưở bé, tôi đi chơi rong rong cùng đám trẻ trong làng suốt ngày, cả khi trời nắng lẫn trời mưa. Trời đúng là nguồn nước vô tận. Mỗi lần đất thiếu nước, trời chỉ cần kéo mấy đám mây xù xù ra là xong. Tôi chỉ lo đến ngày nào đó, đất không dùng hết nước mà trời cứ cung cấp thì chẳng bao lâu chúng tôi sẽ phải nghĩ đến đóng thuyền thay vì xây nhà. Tệ nhất là tháng 7, trời mưa khiến tôi nghỉ học và ốm liên miên, rắn nước tung tăng vào tận sân nhà trước khi chết dưới cái gậy không thương tiếc của ông tôi.
Dưới bầu trời bao bọc, làng tôi có những con đường gạch nhỏ ngoằn ngoèo như những đường kẻ vẽ cẩu thả của mặt đất, những cái ao lớn, cỏ và những bầy chuồn chuồn lì lợm. Ngồi trong lớp học, có cái máy bay nhỏ xíu nào qua là cả đám ồ ra xem và cố gắng tưởng tượng những con người tí hon đang có mặt trên đó. Những đêm trung thu, tôi theo đám con trai đi phá cỗ theo nghĩa đích thực của từ "phá". Bọn con gái tức lắm, luôn bị vồ bánh kẹo trước. Chúng nó đúng là một đám phiền toái. Bầu trời đêm lúc xanh đậm như mực bút của anh tôi, lúc thì tím ngắt như tờ giấy than. Mặt trang đêm trung thu đỏ mọng đầy sung sướng. Tôi luôn thắc mắc về mấy cái vệt đen đen trên đó, theo như mấy đứa bạn, đó là chú cuội và cây đa. Điều đó có nghĩa là trăng là một gian phòng vĩnh hằng và đặc biệt của Cuội, và là một cái bóng điện của lão thần nông. Trăng say sưa cùng những bước chân đuổi bắt của tụi trẻ chúng tôi.
Tôi lớn.
Và được biết rằng trời chỉ đơn giản là một lớp không khí dày, tựa như người ta xếp chục tấm vải màn vào với nhau. Trăng cũng không hề treo trên trời, nó quay quanh trái đất một cách ích kỷ. Những con đường gạch biến mất và bị thay vào bởi những đoạn đường nhựa rộng dài. Nhà cao tầng mọc lên cắt xẻ bầu trời ngày xưa. Đám chuồn chuồn cũng không lì lợm được nữa, người ta đổ cát lấp đầy những cái ao và trồng đủ các thứ cây quái dị. Chúng kéo nhau bỏ đi.
Y hệt như tuổi thơ, đám chuồn chuồn ấy không bao giờ trở lại.
Bầu trời ngày càng thấp hơn, những đám mây hình con ngựa cũng chạy đâu mất trong trí tưởng tượng của tôi. Người ta muốn vượt qua bầu trời, khám phá về thứ mà họ không bao giờ với tay đến được ngoài khoảng không thời gian bao la... Người ta muốn hiểu về “ông trời”...
Bầu trời của bọn trẻ con làng tôi bây giờ chỉ như một kẻ ngoài cuộc giữa cuộc sống của chúng. CHúng sẽ không bao giờ biết cái cảm giác tuyệt vời được ném đá lên trên và thấy nó rơi xuống trong vô vọng. CHúng chỉ thấy trời xanh qua những cuốn tập tô dở hơi và những trò chơi trên máy tính.
Lũ trẻ chúng tôi ngày ấy bây giờ, mỗi đứa có một bầu trời riêng, thằng Ngọc dạo ấy đấm tôi chảy máu mũi, giờ học lớp a4, trở thành đứa hiền khô, ít tiếp xúc. Yến dạo ấy luôn muôn làm lãnh đạo thì bây giờ lại lặng lẽ một mình một đường. Làng tôi không còn là một thế giới, nó bỗng trở thành tấm lưới căng bao bọc lấy những sức sống đang cựa quậy muốn bung ra. Ngôi làng đã lớn hay ngooilangf đã chết trong công cuộc hiện đại hóa? Thật tôi không biết
Tôi vẫn còn nguyên bầu trời đó, cao xanh và đầy sức mạnh. Tôi là cánh diều. Cánh diều không thể bay trên trần nhà được. Tôi được trang bị và tự trang bị để hoàn thành ước vọng của hòn đá năm xưa, cất cánh từ mảnh đất cằn cỗi. Điều đặc biệt là: tôi không bao giờ nghi ngờ thành công của chính mình, tôi tin vào nó như mình đã từng tin: trời cao và rộng hơn sàn nhà, cái thưở còn bên cha mẹ.
Read more: http://bachduong.webnode.com/products/bautroicuatoi/
Create your own website for free: http://www.webnode.com
Post a Comment